Đàm Gian ngơ ngác bước ra khỏi đại sảnh thành chủ phủ.
Nếu mọi chuyện thật sự đơn giản như Trình Phong Tuệ nói – chỉ cần ở lại đây chờ bắt phù thủy rồi sẽ được về – thì nhiệm vụ này cũng dễ quá mức.
Em cứ cảm thấy... Trình Phong Tuệ đang vẽ bánh trong tranh cho em ăn.
Đàm Gian cau mày, dưới sự dẫn đường của hầu cận, lặng lẽ liếc về phòng tiếp khách nơi cuối hành lang.
Sau khi em rời đi, cửa đại sảnh một lần nữa được mở ra.
Thân hình cao lớn của Ross lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, cúi đầu với Trình Phong Tuệ.
Trình Phong Tuệ đang cầm nĩa, khẽ khàng nghịch miếng bánh kem dâu mà Đàm Gian vừa ăn dở.
Anh ta chẳng thèm ngoảnh lại, mắt khẽ cụp xuống, chỉ nhếch môi khi Ross bước vào.
"Cậu không nên dùng dây da màu nâu."
Trình Phong Tuệ chống cằm, giọng nói kỳ quặc xen lẫn kh*** c*m kỳ lạ.
"Da em ấy trắng như vậy, dùng màu đỏ sẽ hợp hơn nhiều."
Thân hình Ross khẽ cứng lại, đôi mắt băng lam thoáng trầm xuống, lặng lẽ bước tới gần người đang ngồi.
"Thành chủ."
"Nếu mục tiêu là bảo vệ ngài ấy, đội canh gác ngoài phủ thành chủ và giáo hội có nhiều biện pháp hơn, họ nghe lệnh tôi tuyệt đối, hoàn toàn có thể bảo vệ vị thần đáng thương đó..."
Ross cau mày, lạnh lùng chất vấn.
"Tại sao lại đưa ngài ấy về thành chủ phủ?"
Lúc này ánh mắt của Trình Phong Tuệ mới từ từ dời qua, chậm rãi và khinh thường nhìn thẳng vào Ross.
"Tại sao à..."
" Tất nhiên là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246427/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.