Sau khi Sơn Cửu rời đi, hắn không vội quay về phòng ngủ của mình, mà khoanh chân ngồi lười biếng bên ngọn đuốc ở giữa thần điện. Bên cạnh tay là gương ma thuật dùng để xem livestream của Đàm Gian. Hắn chọc vài cái vào ngọn lửa, như thể đang trò chuyện với kẻ trong bóng tối.
"...Phù thủy sẽ không chết."
Ngọn lửa chập chờn, phản chiếu trong đôi mắt màu tím lạnh lẽo của Sơn Cửu.
"Đại thiên sứ giết không nổi ta, Thần Quang lại càng không thể."
Mùi hạt dẻ nướng thơm lừng lan tỏa trong không khí, Sơn Cửu lần lượt xử lý những con mồi mà hắn săn được trong hôm nay. Chỉ là, những con vật vốn nên chết dưới họng súng săn kia, trên cơ thể chúng lại lượn lờ một làn khí đen mơ hồ và bất tường.
"Chúng ta sẽ quay lại Địa Thượng Thành thôi, em trai."
Ánh mắt của Sơn Cửu dừng lại nơi bóng tối, nơi ấy, một khối đen nhầy nhụa méo mó đang cựa quậy, trông chẳng khác nào một quả trứng đang ấp nở. Đôi mắt tím của hắn ánh lên một thứ tà khí khó diễn tả, thế nhưng ngay khi đang lắng nghe chăm chú, hắn bỗng khựng lại.
"... Sao quần áo mua cho em ấy lại vừa khít đến thế?"
Sơn Cửu sững người một chút, rồi khoé môi từ từ nhếch lên một nụ cười mơ hồ.
"Tất nhiên rồi."
"Bởi vì ta đã dùng tảo nước, quấn em ấy từ đầu đến chân cơ mà."
"Khi lôi em ấy lên từ hồ nước, kẹp ta chặt như thế, làm sao ta không biết em ấy có bao nhiêu thịt chứ?"
Sơn Cửu khẽ cười trêu chọc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246409/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.