Chương 87: Đồng hành cùng thần linh [7] - Đơn phương chiến tranh lạnh Bộ dạng của Đàm Gian lúc này, thực sự chỉ có thể dùng bốn chữ "rối như tơ vò" để hình dung. Những vết hằn đỏ do tảo nước quấn chặt trên da còn vương lại ánh nước long lanh, vài giọt nước tụ lại thành từng dòng nhỏ, chảy dọc làn da trắng nõn. Tấm áo choàng viền chỉ kim tuyến không đủ để che đi thân hình nhỏ bé của em, gấu áo buông lơi để lộ đôi chân trắng trẻo, đang run lên khe khẽ vì lạnh. Trên lưng Sơn Cửu vẫn còn đeo bao da đựng đủ thứ đồ anh đã mua cho Đàm Gian, phồng căng cả túi, được thợ săn cõng trở về. Vị thần nhỏ bé của anh trông vừa xinh đẹp vừa mong manh. Sơn Cửu đã mua ở chợ cho em thứ đắt nhất hắn có thể mua được – áo sơ mi lụa cao cấp, áo gi-lê, cùng chiếc quần lửng màu cà phê. Còn có vô số bánh ngọt chiên giòn thơm phức. Nhưng khi quay lại, ngôi thần điện trống không, Đàm Gian đã bị một kẻ đàn ông lạ nào đó dụ dỗ vào hang động, trên người vẫn còn vương dấu vết mờ ám, mặc quần áo của kẻ khác, khóe mắt hoe đỏ, toàn thân ướt sũng như bị bắt nạt thảm thương. "Tôi đã mua cho em quần áo mới." Lần này giọng Sơn Cửu trầm hơn rất nhiều, không còn vẻ lạnh lùng vô cảm như trước, mà lộ rõ cảm xúc, kéo phăng tấm áo choàng trên người Đàm Gian. "Rẹt ——" Tiếng vải rách vang lên, chiếc áo choàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246404/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.