Chương 83: Đồng hành cùng thần linh [3] - Đúng là vị thần minh bé nhỏ vừa mỏng manh kiêu kỳ...lại còn ưa sạch sẽ nữa chứ Môi em sưng đỏ, vẫn còn đau, Đàm Gian tự nhiên lại muốn rơi nước mắt, vẻ tủi thân tràn ngập trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Dù không có bằng chứng rõ ràng, nhưng em cảm thấy rằng Sơn Cửu cố ý. "Là tại em ngoan quá thôi." Người đàn ông trước mặt từ nãy giờ vẫn cứ nhìn em chăm chú. Cán súng săn cứng cáp đeo sau lưng hắn trong khoảnh khắc tiến sát lại gần đã vô tình chạm vào đầu gối đang khép lại và còn lấm tấm sắc hồng của em. Thịt chân mềm mại như bị nhấn tạo thành một vết lõm nhỏ. Đàm Gian hoảng hốt vì người đàn ông cúi xuống bất ngờ, đầu ngón tay trắng trẻo nắm chặt mép bàn gỗ đỏ lạnh lẽo và cứng cáp, cả người theo phản xạ ngửa mạnh về phía sau. Vòng eo mảnh mai cong thành một đường cong tuyệt đẹp, đôi mắt em trừng lớn trong hoảng sợ. "Anh... anh làm gì vậy..." Sau tiếng nói thanh thoát, khẩu súng săn bị người đàn ông ném đi. Thân hình cao lớn của hắn tiến lại gần, bóng hắn phủ trùm lên toàn bộ ánh sáng cuối cùng từ ngoài đền thờ. Cái bóng dài bao trùm lấy Đàm Gian. Trong góc tối tăm ấy, chỉ có đôi mắt tím của người thợ săn phát ra ánh sáng rực rỡ, không rời khỏi khuôn mặt nhỏ bé của em. Em bị hắn ôm lấy eo, kéo sát vào lòng. Làn da trắng, mặt lại nhỏ, chỉ một tay Sơn Cửu cũng có thể nắm gọn cả gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246396/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.