Chương 17 : Mùa mưa kéo dài - Không biết hôn sao? Để tôi dạy em...(1) Ly thủy tinh đựng nước cam sóng sánh được đưa đến trước mặt, Đàm Gian có chút bất an, khẽ nâng tay đón lấy. Em ngồi trên chiếc ghế sofa da ở trung tâm phòng bao, đôi chân dài, trắng muốt hơi lún xuống lớp da mềm, trông lại càng gầy guộc, mong manh. "Tự mình đến à? Còn là cái chỗ như thế này?" Giọng nam có phần trêu chọc vang lên lần nữa, nhưng ánh đèn trong phòng quá mờ khiến Đàm Gian chẳng thể nhìn rõ mặt ai. Em chỉ có thể lờ mờ thấy vài cái bóng cao lớn, sẫm màu phủ lên ánh đèn lấp loáng. "Không... không phải." Trong lòng em hơi sợ hãi. Đây là lần đầu tiên em đặt chân đến nơi này, lại vô tình đi nhầm rồi bị lôi vào một cách khó hiểu. Ly nước trước mặt em cũng không dám uống, chỉ có thể nhẹ nhàng l**m l**m môi, ngoan ngoãn trả lời từng câu hỏi, hy vọng bọn họ sẽ nhanh chóng để em rời đi. "Tôi đến tìm người." Một ngón tay bất ngờ lướt nhẹ qua vành tai, động tác hờ hững nhưng lại mang theo sự xâm phạm vô hình. Nó trượt xuống theo đường nét gò má, rồi dừng lại ở cằm em. "Tìm ai? Bạn trai à? Mà nó để em một mình đến đây sao?" Những câu hỏi liên tục ập đến khiến Đàm Gian ngẩn người, theo phản xạ lắc đầu. Nhưng rồi em lại thấy có chút khó chịu, đôi mắt nâu trà ngước lên, định trừng đối phương một cái. "Không phải bạn trai." Em mím chặt môi, nhấn mạnh từng chữ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246261/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.