Chương 14 : Mùa mưa kéo dài - "Cút đi! Chó hư!" (1) Cửa sổ ký túc xá không lớn, ánh trăng mờ nhạt chia cắt không gian thành những mảng sáng tối rõ rệt. Một thứ âm thanh sền sệt, lạnh lẽo như tiếng nước chảy vang lên từ góc tối, nơi bóng đêm đọng lại dày đặc, một ánh nhìn đầy ám muội âm thầm dán chặt lên người em. Đàm Gian rõ ràng cảm nhận được một thứ mềm trơn, ươn ướt quấn lấy đầu ngón tay mình, tựa như một xúc tu màu đỏ sẫm đang cọ cọ vào lòng bàn tay trắng trẻo, từng chút từng chút, mê luyến mà v**t v*. Làn da của em trắng đến chói mắt, trên người như tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, len lỏi vào từng ngóc ngách trong căn phòng chật chội này. Xúc tu quấn lấy tay em khẽ động, cuộn lại một cách khoái trá, giống như một con vật đang say sưa, cứ thế lăn lộn trên đầu ngón tay mềm mại của em. Mãi đến khi cảm giác mơ hồ, bủn rủn dần tan đi, Đàm Gian mới hồi thần lại. Nhưng đầu ngón tay vẫn còn vương lại cảm giác nhớp nháp, lạnh lẽo vừa rồi. Em chống tay đứng lên, trong bóng tối không thể nhìn rõ hình dáng của "Thẩm Khê", chỉ có thể mượn ánh trăng lờ mờ để quan sát bốn phía. Ký túc xá bốn người, giường tầng bằng sắt xếp sát vào tường, nhưng trong bóng tối kia, em lại có cảm giác có vô số ánh mắt nóng rực đang ẩn nấp, tham lam quan sát mình. Đàm Gian khẽ thở ra hai nhịp, đưa tay lần mò công tắc đèn. Nhưng còn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246255/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.