Chương 13: Mùa mưa kéo dài – Xúc tu! Bò trườn trong bóng tối! (1) Đàm Gian thật sự không ngờ rằng Kha Phàn lại dễ thuyết phục như vậy. Em chậm rãi ăn hết phần cơm của mình, nghe Lý Tố cố tình lảng sang chuyện khác: "Ngày mai là chuyến thám hiểm trong phòng điêu khắc rồi đấy, nghĩ thôi mà cũng thấy k*ch th*ch rồi!" Giọng của Lý Tố lộ ra một chút hưng phấn kỳ quái, ngay cả trong lòng mắt cũng hiện rõ những tia máu dày đặc. Kha Phàn lạnh nhạt đáp lại một tiếng, rồi gắp nốt chút thức ăn còn sót lại trong bát của Đàm Gian, ba gắp là sạch sẽ. Dù động tác của anh ưu nhã, chậm rãi, nhưng tất cả chén đũa đều được quét sạch không còn sót một hạt cơm. Thậm chí, anh còn tiện tay cướp luôn miếng bánh nếp mà Đàm Gian chưa kịp ăn hết. Đàm Gian hơi ngơ ngác nhìn Kha Phàn cúi đầu, cứ thế ăn miếng bánh ngay trên tay em. Đầu ngón tay trắng nõn của em nâng miếng bánh nhỏ lên, bất giác bị đầu lưỡi nóng rẫy và ẩm ướt của anh lướt qua, mang đến một cảm giác tê dại khó tả. ...Hệt như đang cho một chú chó hoang ăn. Nửa khuôn mặt tuấn tú của Kha Phàn áp vào lòng bàn tay em, làn da tái nhợt, đầu mũi khẽ phập phồng như đang đắm chìm trong mùi hương ngọt ngào. Đàm Gian cảm thấy có gì đó không ổn. Đôi đồng tử của Kha Phàn co lại chỉ còn bằng mũi kim, những mạch máu mảnh li ti lan tràn trong lòng mắt, phát ra ánh sáng đỏ đục kỳ lạ. Bản năng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246253/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.