Chương 7 : Mùa mưa kéo dài - Nó sẽ không quay lại nữa đâu (2) Đàm Gian đến muộn, không có gì lạ cả. Người đi muộn cùng em là Kha Phàn. Thanh niên vừa rồi còn quấn lấy em đòi thưởng, c*n m*t môi em đến nghiện, bây giờ lại khoác lên vẻ tao nhã như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mái tóc vàng óng hơi rối của hắn đã được chỉnh trang ngay ngắn, buộc gọn trước ngực. Kha Phàn cao lớn, đứng trước cánh cửa gỗ đỏ của phòng học, ngón tay thon dài khẽ cong lên, chuẩn bị gõ cửa. Mà phía sau anh, có một chiếc đuôi nhỏ xinh đẹp lặng lẽ đi theo. Nửa khuôn mặt trắng như tuyết của Đàm Gian rụt vào cổ áo bị kéo cao. Đầu mũi nhỏ xinh vẫn còn vương chút hồng ửng. Nếu kéo cổ áo xuống, chắc chắn có thể thấy đôi môi em bị hôn đến sưng đỏ. Lông mi dài của Kha Phàn khẽ rũ xuống, ánh mắt lướt qua Đàm Gian—em đang đỏ mặt, thu mình lại như một chú rùa nhỏ. Anh không nhịn được mà bật cười khẽ. Chiếc áo sơ mi trắng của anh vẫn còn vết nhăn do nụ hôn vừa rồi để lại. Anh xắn tay áo vài vòng, cả người toát lên vẻ ôn hòa như một quý công tử phong lưu. Bàn tay định gõ cửa dừng lại một chút, anh thấp giọng trêu chọc: "Tiểu Đàm không phải đang trốn bên trong lén khóc đấy chứ?" Môi vẫn còn sưng đau, nay lại bị Kha Phàn chọc ghẹo, Đàm Gian tức đến đỏ bừng cả vành tai. Đôi mắt trà nhạt long lanh như phủ một lớp nước, hung hăng trừng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246242/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.