Chương 6: Mùa mưa kéo dài – Mánh khóe nhỏ của con chó xấu xa nham hiểm! (2) [Hu hu hu... Ký chủ, cậu có sao không?] Sáng sớm, Đàm Gian viện cớ có tiết lúc tám giờ, còn chưa đợi Lâm Giản Hoàn đi mua bữa sáng thì đã rửa mặt chải đầu thật nhanh rồi vội vàng trở về phòng. Tối qua, em còn tận mắt nhìn thấy con quỷ chết thảm từ trong điện thoại bò ra, mùi nước tanh tưởi nồng nặc gần như xâm chiếm cả căn phòng. Nhưng đến sáng hôm nay, khi Đàm Gian đẩy cửa ra, căn hộ trống trải thậm chí không có lấy một dấu vết bị xáo trộn. Chỉ có chiếc điện thoại rơi trên thảm vẫn đang phát ra ánh sáng xanh nhạt. Đàm Gian mím môi, cúi người nhặt nó lên. Biểu tượng pin ở góc phải phía trên vẫn còn trụ lại một vạch. Vừa mở khóa màn hình, vô số tin nhắn liền bùng nổ, trong chớp mắt lấp đầy khung chat của em. Những tiếng chuông thông báo liên tục vang lên làm Đàm Gian suýt không cầm vững điện thoại. Em vội vàng nắm chặt lấy, đầu ngón tay lướt nhanh qua màn hình. Mấy người trong nhóm nhỏ gửi cho em vài tin nhắn an ủi, Khâu Điền thậm chí còn điên cuồng xin lỗi. Một phần nhỏ tin nhắn đến từ Kha Phàn, vỏn vẹn vài câu quan tâm hỏi em đã về nhà chưa, có ngủ ngon không. Tin nhắn cuối cùng nói rằng sáng nay anh sẽ mang bữa sáng đến rồi đón em đi học. Còn lại tất cả đều đến từ một số điện thoại dài ngoằng toàn ký tự loạn xạ. — Gần như cứ cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/5246240/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.