Huyền Thiên Băng mơ màng, cảm thấy cả người chênh vênh, khó chịu còn có bị ù tai nhẹ do sự chênh lệch về áp suất, chắc chắn là cô lại ở trên máy bay. Tay cô chụp lấy tay Hàn Tử Mặc đang lần mò bên trong áo cô, siết chặt.
“ Hàn Tử Mặc, anh đang làm cái gì thế? ” Huyền Thiên Băng ngước mặt nhìn hắn, từ góc độ của Hàn Tử Mặc nhìn xuống, xương quai xanh cô hiện rõ, làn da trắng nõn...
“ Ha...ha..., anh... ” Hàn Tử Mặc vừa nói, Huyền Thiên Băng lại cúi đầu sau đó húc mạnh mẽ về phía sau, Hàn Tử Mặc lại nhanh tay hơn, để cô húc nhưng đặt tay lên đầu cô. Khiến tay và cằm hắn va chạm mạnh, đau điếng, Hàn Tử Mặc giận dỗi, tay trái đang trong áo bóp mạnh.
“ Anh! Quá đáng! ” Huyền Thiên Băng vừa ngượng vừa giận, hắn lại thấy cô phụng phịu thật dễ thương.
“ Được rồi, anh sai rồi. ” Hàn Tử Mặc mỉm cười chào thua, rõ ràng là cô không nghe hắn giải thích, phụng phịu một chút liền biến thành hắn sai.
“ Hôm nay anh biết điều thế? ” Huyền Thiên Băng có chút ngờ vực, sau đó tay bất giác sờ lên cổ, hình như... thiếu thiếu?
“ Hàn Tử Mặc, chiếc vòng cổ của em đâu? ” Huyền Thiên Băng cười không nổi, chiếc nhẫn đấy đúng là cô dự định đưa cho hắn nhưng ai cho hắn giở trò cướp bóc chứ?
Nhìn cô, sau đó cầm tay cô đặt lên một sợi dây, hắn cười vô tội.
“ Vật trong dây chuyền, đâu rồi? ” Thật sự là cười không nổi mà, Hàn Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732417/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.