Được Holly dẫn đường, Hàn Tử Mặc sải bước đến phòng của Quỷ Y gõ cửa nhưng không có hồi âm. Nhóc Holly đã bảo Hàn Tử Mặc bế cậu gần chỗ nhận dạng vân tay và khuôn mặt. Holly đặt tay lên cảm ứng và cửa tự động mở ra.
Holly nhảy xuống, rất vui vẻ mà chạy vào trong, tiến lại ghế sô pha đang có người ngồi, mắt nhắm mắt mở nhảy lên người và gọi: “ Uncle! ”
“ Ngay cả ta mà cháu cũng không nhận ra sao, Holly? ” Helen xoa đầu cậu bé đang ôm chặt lấy mình nhưng gọi tên người khác, Holly nghe giọng của ngoại liền khựng lại. Thôi rồi, cậu bé đang muốn Hàn Tử Mặc tránh gặp Helen mà..?
“ Ông ngoại... Sao ông lại ở phòng của uncle Quỷ Y vậy? ”
“ Bởi vì ông biết, có người sẽ đến đây. ” Nét mặt hiền hòa cùng giọng nói trầm ấm nhưng khi nhìn tới Hàn Tử Mặc, điệu bộ thay đổi hoàn toàn.
“ Chào người, con là Hàn Tử Mặc. ” Nhìn ra ánh mắt không mấy thiện cảm nhưng vẫn là hắn sai, rõ ràng gây cho con gái bảo bối của người ta nhiều đau khổ như vậy, hắn bây giờ còn day dứt, người làm bố như Helen sao có thể không sao chứ?
“ Khỏi chào, khỏe rồi thì cút mau đi. ” Helen thẳng thừng đến mức Hàn Tử Mặc cũng ngượng không biết nên đáp gì nhưng hắn không muốn rời đi.
“ Ông... ” Holly thấy không khí hai người gay gắt liền muốn cắt ngang, ông ngoại chẳng phải yêu thương cậu bé nhất sao?
“ Ôi, Holly, cháu ngoan. Đây là chuyện của người lớn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732411/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.