Marie Z đã rời đi, nơi này hiện tại chỉ duy một mình Vũ, phía bên kia, Tinh Mạc Thiến và vài tên thuộc hạ đứng bên trong. Tinh Mạc Thiến khẽ thì thầm vào tai tên thuộc hạ, anh ta liền lên giọng: “ Bước lại đây, mau lên. ”
Từng bước đều rất chậm rãi, làm sao có thể nhìn ra đây vốn là người sợ độ cao chứ? Là do hiệu quả của việc che mắt sao? Tinh Mạc Thiến vuốt mũi, lộ rõ vẻ không vui, trong mắt hằn lên tia tức giận, đôi mày như kiếm nhíu lại.
“ Tháo bịt mắt của nó ra. ” Nếu bịt mắt làm Vũ dễ chịu hơn, Tinh Mạc Thiến ngại gì mà không vứt hẳn nó đi! Cứ ngỡ, che mắt không thấy chính là sợ hãi, không hình dung tự tưởng tượng chính là uy hiếp, không ngờ lại khiến cho ai đó tịnh tâm hơn.
Tiếng bước chân rộn rã tiến tới Vũ, anh đột ngột thở gấp, cảm giác mất bình tĩnh tựa đã quen, trong đầu Vũ chỉ còn duy nhất một suy nghĩ, người này là ai? Vũ siết chặt tay, cơ thể của anh chỉ phản ứng kịch liệt như vậy chỉ với một người thôi, một người...
Không chờ đến người kia tháo, Vũ đã tự mình kéo màng che mắt xuống, lộ ra biểu cảm kinh hoảng, thật sự là người đó. Bất giác, chân tự lùi về sau vài bước, từng bước đều như muốn ngã quỵ. Vậy mà, thuộc hạ tiến đến để tháo khăn che mắt ra lại dùng lực đá mạnh vào gối Vũ khiến anh thật sự quỳ xuống. Đầu gối tê liệt chạm đất, Vũ cố gắng kiềm cơn hoảng loạn xuống. Rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732403/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.