[…]
Ở nơi khác thì không rõ thế nào, riêng nơi Hàn Tử Mặc đi qua lại như đóng băng, lạnh buốt đến đáng sợ. Lại nói, hắn lúc nào cũng liều lĩnh một cách lí trí như vậy. Rõ ràng là ai đi cũng có người dẫn đường, Hàn Tử Mặc lại không có. Mà bản thân còn chưa từng đến đây, há chẳng phải đi theo quán tính sao?
Bất quá, nơi này cũng không quá rườm rà, chính là có thể đi thẳng thì đi thẳng, quẹo thì quẹo phải. Không quá lâu, Hàn Tử Mặc đã quẹo qua một ngõ cục, đi được một chút liền thấy một chiếc cửa bằng đồng màu đất nhằm ẩn giấu. Chẳng có gì quá nổi bật, cứ như không muốn người ta thấy hơn. Nhìn cứ hệt mật thất, muốn vào cũng thật quá đơn giản đi, đẩy nhẹ một cái liền có thể. Nếu muốn nói rõ ra, có lẽ người tạo ra nơi này đã lường trước được loại người như Hàn Tử Mặc chắc chắn sẽ tìm thấy và đi vào, hoặc có thể nói là người này khá hiểu hắn.
Hàn Tử Mặc sẽ không phải là suy nghĩ, chần chừ đoán xem bên trong là cái gì, bản thân liệu có ra sao. Hắn ngạo mạn quen rồi, nhất thời sẽ không có loại suy nghĩ đó, cứ vậy mà bước vào. Vào trong rồi, hắn không có loại xúc cảm bất ngờ chút nào, thật uổng công cho người bên trong đã làm một màn hoành tráng.
Người bị bắt ở nơi khác nhau có lẽ không rõ, thật ra kết cấu nơi này hoàn toàn giống nhau. Mỗi hầm thất bên trong lòng đất đều như sao chép lẫn nhau, không nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732397/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.