Biết rõ Huyền Thiên Băng đã không còn kiên nhẫn, Hắc Ninh nghiến chặt răng, bình thường anh sẽ không vì chút tâm tư riêng mà lỡ việc. Lần này bất quá có điều kỳ lạ đi.
“ Phu nhân, là lão đại đến nước Q. ”
“ ... ” Buồn thật, sát tâm nổi dậy lại không sát được ai. Huyền Thiên Băng thư thái nhẹ nhàng ngóng chờ chuyện sắp kể, Quỷ Y suy ngẫm, Ám Dạ rõ ràng là không có ý tha cho Hắc Ninh mà.
“ Lão đại giao cho tôi cùng Vũ một nhiệm vụ, chăm sóc thiếu gia. Hoàn toàn không có cái gì xảy ra, rồi đột nhiên có khoảng vài trăm người bao vây biệt thự. Chính là, tôi để Vũ ở lại chăm thiếu gia, tôi một mình ra ngoài xử lý. Ngờ đâu Vũ lại mang tiểu thiếu gia ra bên ngoài, người của tôi hiện đang ở tổ chức, nơi đó cũng chỉ có mười mấy người. Đánh không lại chúng tôi đương nhiên mang thiếu gia chạy trốn rồi, chỉ là Vũ đột nhiên phản bội... Tôi... Xin lỗi. ” Hắc Ninh kể, xem như có khúc mắc vài điều đi, Vũ... Tại sao cậu ta lại phản bội chứ?
“ Kỳ lạ, mỗi ngày tôi đều mang súng, cậu nói xem hôm nay tại sao tôi lại quên mang rồi? ” Huyền Thiên Băng ánh mắt áp lực hướng bốn phía, chủ yếu phóng vào Hắc Ninh. Động tác như trêu ngươi, bất giác mỉm cười.
Quỷ Y bên cạnh nhận ra sự bất lực, một thân y thuật nhưng có mỗi bệnh đãng trí của Huyền Thiên Băng là chưa trị khỏi. Cái bệnh này của cô nàng cũng thật quái dị nha, lúc thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732387/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.