[…] Ngục, mật thất.
Mỗi nơi mỗi khác, khu vực Vũ đang đứng có một chút hương khói mê, mùi vị của dược. Nơi Baldric đang phân vân thì ngoài hơi đất, còn có cái gọi là mùi thuốc súng. Cùng một chỗ nhưng mỗi khu vực khác nhau, điều này không đáng nói. Chỉ là, bên trong thông đạo kia, nơi Hàn Tử Mặc đang ở... lại có tư vị của máu?
Mùi máu mang theo tư vị gỉ sắt khiến người hít thở không thông mà Hàn Tử Mặc đối với loại ‘hương’ này còn có chút kích thích. Đúng lúc tâm trạng không tốt, chốc nữa không phải sẽ lại sát sinh sao? Nghĩ tới giết người, hắn là một biểu cảm thờ ơ khinh thường, đây mới thật sự là Hàn Tử Mặc... Một người máu lạnh, là quái vật... Mẹ của hắn, chính là đối với hắn có loại suy nghĩ đó.
Tanh tưởi, chết chóc, giết người, vô cảm... Người không phạm ta, ta không phạm người. Bất luận ngày hôm nay Hàn Tử Mặc có ra làm sao đều là cuộc sống phụ hắn, mà hắn, vươn tay nắm lấy chính vận mệnh của mình. Từng bước dẫm đạp lên tất cả chiếm lấy một địa vị tối cao. Có được ngày hôm nay là máu và nước mắt tôi rửa, muốn có những thứ không ai có thì phải chịu cảm giác không ai chịu được.
Bên dưới Hàn Tử Mặc vốn đã thay xong từ lâu, chỉ là đột nhiên tâm trạng có chút kỳ lạ khiến hắn ngưng lại. Hôm nay tương tư cô, bất tri bất giác lại vô ý nhớ về ‘mẹ’- người phụ nữ tàn nhẫn nhất... Bà ấy là người bảo vệ hắn khỏi nanh vuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732384/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.