“ Vậy còn cậu? ” Baldric khá tò mò, còn có ai có thể bắt người dưới mí mắt Hàn Tử Mặc chứ? Nói tên này là quái vật cuồng sát cũng không sai, đối đầu trực diện với Hàn Tử Mặc, trừ phi Baldric nghĩ không thông.
Hàn Tử Mặc hờ hững nhìn Baldric, ánh mắt lại mang ý vị sâu xa.
“ Cái gì? Cũng không phải tại tôi. ” Bị ánh mắt kia dò xét lại thấy chẳng lành, Baldric tự nhiên khi không xuất hiện còn vọt theo người ta lên máy bay, chắc Hàn Tử Mặc tức giận lắm nhỉ?
Nhưng, Baldric nghĩ sai rồi. Hàn Tử Mặc một chút tức giận cũng không có, ngược lại thêm phần hứng thú. Chuyến đi này, người có đi không có về vẫn chưa rõ là ai đâu.
Càng lên cao mới thấy khung cảnh thật sự rất đẹp, bây giờ cũng chỉ khoảng sáu, bảy giờ sáng mà thôi. Bầu trời được tô điểm những sắc màu kỳ diệu của thiên nhiên. Mang một màu xanh lam nhàn nhạt, những áng mây tô thêm trên nền trời ấy vài gợn mây trắng xóa. Tia nắng mặt trời khẽ khàng lọt qua những đám mây bồng bềnh chiếu xuống thành phố với dòng người thưa thớt.
Kỳ lạ, hôm nay vẫn còn ngẫu hứng ngắm cảnh nữa sao?
“ Hàn Tử Mặc, cậu vẫn chưa nói lý do cậu ở đây. ”
“ Tôi mất đồ, thủ phạm không ai khác chính là người hai người đang muốn cứu. ”
Baldric nghe được câu trả lời liền biết ý im lặng không ho he sợ làm kinh động tới ‘thánh giá’?
“ Nhìn đi, trời thật đẹp. ”
“ Vậy sao? Tôi nghĩ tối nay trời sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732375/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.