Ngay lúc Vũ định cất tiếng nói, âm thanh vang lên từ điện thoại làm Killian giật tít, hồn vía trên mây ngay lập tức bị kéo xuống.
Vũ ngăn Killian cầm lấy điện thoại, nhất quyết muốn cho xong chuyện giữa hai người.
Killian ban đầu không nói, chỉ nhẹ nhàng với Vũ, tiếng điện thoại vang lên lại tắt, rồi một lần nữa vang dội. Vũ thấy không cản được nữa liền bỏ tay, Killian hơi khó chịu lấy điện thoại.
- Nghe đây. (Killian)
- Mẹ kiếp tôi còn tưởng cậu không nghe. (Ken giọng hấp tấp, lại đậm phần lo lắng bất an)
- Sao vậy? Baldric bệnh rồi? (Killian)
- Đừng có mà trù tôi đồ lang băm. (Baldric)
- Tệ thật, tên lang băm này cứu Ken của cậu không ít lần... Cũng chưa có lần nào trả phí... (Killian)
- Chúng ta không có thời gian đôi co đâu Killian, Cửu Yêu Điệp bị cướp rồi. (Ken)
- Cái gì? (Killian)
- Tôi không hơi nói lại, tìm cách giải quyết đi! (Ken)
- Shit! Từ khi nào? (Killian)
- Hơn một ngày rồi. (Ken)
- Từ khi nào mà tin tức của cậu chậm như vậy hả? Thứ quan trọng như vậy bị lấy cắp mà hơn một ngày sau mới biết? (Killian)
- Nếu không phải có Baldric tôi đến bây giờ vẫn không biết đấy! (Ken)
- Đó là tâm huyết nhiều năm của Tử Mặc... Mẹ nó không phải chúng ta sắp bị phanh thây sao? (Killian)
- Tôi vẫn chưa đem chuyện này nói cho cậu ta. (Ken)
- Ý gì? (Killian)
- Nể tình là bạn chí cốt, tôi trân trọng nhờ cậu hãy mang tin tức ‘nhỏ nhắn’ này báo cho Hàn Tử Thần biết... (Ken)
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732372/chuong-279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.