[…] Đức.
* Cộp, cộp * Tiếng bước chân nặng nề đi qua từng ngóc ngách, điên mất, di chuyển có chút khó.. Tâm trạng.. thì cứ nhớ về ngày hôm qua, nhớ về câu... bảo bối của tôi là em.. Huyền Thiên Băng chết mất, cứ thế này làm sao cô chịu nổi đây chứ?
Đứng trước cửa phòng thí nghiệm, Huyền Thiên Băng nghiêm túc hít một hơi lấy bình tĩnh, cho tâm trạng ổn định một chút.
“ Con đến rồi? ” Helen từ phía sau hỏi một câu vô nghĩa, đơn giản bởi vì ông cũng chẳng biết nên nói gì.
Huyền Thiên Băng quay về phía sau khẽ gật đầu rồi vào trong, Helen cũng theo đó bước vào.
* Tít.. tít.. tít * Âm thanh vang lên từng đợt của máy đo nhịp tim, cùng với thông số của máy monitor. Và, một đứa trẻ đang nằm cách máy đó không xa, hô hấp bình thường, hoàn toàn không thể nhìn ra có điểm nào khác thường. Cứ như là cô bé đang ngủ vậy, một giấc ngủ tuyệt vời... và, cứ thế lại không muốn tỉnh lại.
Điềm tĩnh, Y đang yên vị trên một chiếc ghế nhỏ, mắt lại hướng về những ống nghiệm, một cái nhìn sâu xa. Quan sát một hồi mới thấy được Quỷ Y qua màn ngăn trong suốt, cô nhìn về phía bên phải, Quỷ Y tựa như vẫn chưa thấy sự hiện diện của hai người.
Huyền Thiên Băng dần dần đi về phía bên trái của mình, ngay lúc tiến gần đến giường bệnh, muốn chạm lại thôi... Cô chỉ ngậm ngùi, lặng lẽ mà nhìn gương mặt có chút xanh xao ấy, lòng nặng trĩu. Cuối cùng cũng không thể nhìn nổi nữa, Huyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732367/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.