[…]
Cả hai vui vẻ một lúc, ngay lúc cô cảm nhận được tâm trạng Hàn Tử Mặc tốt lên. Tuy nhiên vẫn chưa dám mở lời...
Có lẽ là trực giác của hắn mạnh đi, cảm nhận được cô đang vướng mắc gì đó, liền chủ động mở miệng: “ Có gì muốn nói sao? ”
Cô ngước lên nhìn hắn, ngập ngừng: “ Ừ.. thật ra.. Anh phải hứa là không giận cơ.. ”
“ Không hứa. ”
Huyền Thiên Băng liền trề môi, ý tứ hiện rõ trên mặt.
Hắn rất muốn cười, cô gái nhỏ này quá đáng yêu, mang trong mình vẻ ngoài ma mị lại có thể cho người ta cảm giác nhỏ bé yêu thương thế này! Hắn vờ nghiêm túc đôi bảo: “ Nhưng anh có thể đảm bảo rằng sẽ không đánh em. ”
“ ... ”
“ Thôi được rồi, nói mau đi. ”
Huyền Thiên Băng thở một hơi lấy hết can đảm để nói: “ Ngày mai.. em sẽ đi Đức. ”
* Rầm * Hàn Tử Mặc đập mạnh tay vào bàn.
“ Này! Anh đã nói sẽ không đánh em đấy...! ” Huyền Thiên Băng giật thót, đánh một cú mạnh như vậy bên cạnh chỗ cô... Hắn muốn dọa chết cô sao?
“ ... ”
Im lặng, lại im lặng. Hàn Tử Mặc không nói, Huyền Thiên Băng càng không dám mở miệng. Như có một cái gì đó chặn trước miệng cô, muốn nói... lại thôi.
Không nói đã đành, cô cũng chẳng dám rời đi. Rốt cuộc là sao thế này, ở cạnh Hàn Tử Mặc càng lâu Huyền Thiên Băng ngày càng nhát cấy, đúng hơn là ngày càng sợ hắn...
“ Tại sao? Hay em lại muốn chạy trốn khỏi anh?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732363/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.