Huyền Thiên Băng cảm nhận sự coi thường trong ánh mắt Hàn Tử Mặc, dù gì cũng là vết thương chí mạng.. sao hắn lại có thể không quan tâm như vậy chứ?
Cô chu môi, trợn mắt: “ Em mặc kệ! Không được làm nữa! ”
Hàn Tử Mặc nhìn cô có chút khó xử, không phải chứ hắn thật sự đang tìm tài liệu mà... đâu có làm việc đâu, chỉ là tài liệu này hắn thật sự phải tìm cho ra.
Nhìn cô quả quyết như thế hắn thật sự không nỡ, ngay lúc sắp thỏa hiệp thì nội tâm lại tự nhiên cứng rắn: “ Chỉ một chút thôi, em nghỉ ngơi đi có được không? ”
Nghe xong câu nói này, cơn giận của Huyền Thiên Băng lên đến đỉnh điểm. Cô ngồi trên ghế, không đến nỗi vài giây thì ôm bụng khó chịu.
Hàn Tử Mặc nhìn thấy thì hoảng hồn, lập tức bỏ lại tất cả tiến đến chỗ Huyền Thiên Băng.
“ Em đau bụng sao? Anh đã nói em hãy nghỉ ngơi đi mà! Còn nói anh yếu, em xem bây giờ là ai yếu hơn ai? ”
Huyền Thiên Băng nhìn bộ dáng lo lắng của Hàn Tử Mặc có hơi chột dạ... hình như làm hơi quá rồi thì phải? Dù sao, hắn cũng là thật lòng lo lắng cho cô, cô thì hay rồi. Lừa người ta một cú đau như thế.
Đúng là có chút chột dạ nhưng phóng lao thì phải theo lao, cô cũng đói rồi. Bảo hắn bồi cô một bữa chắc cũng không vấn đề chứ?
“ Mặc, đau... ” Giọng cô yếu ớt, hoàn toàn vô lực dựa lấy hắn.
“ A, không đau không đau.. Anh xoa cho em, rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732352/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.