Huyền Thiên Băng đờ người, cách nói chuyện của Killian dễ gây hiểu lầm quá. Nói như thể đang bảo Hàn Tử Mặc của cô không phải người vậy.
“ Vậy Killian, anh rút ống thông dạ dày ra đi, xong rồi ra ăn cơm cùng chúng tôi? Còn Mặc cứ để anh ấy ở đây, chốc tôi lấy cháo cho anh ấy! ” Huyền Thiên Băng vừa rời khỏi cũng là lúc thời tiết mùa hạ chuyển sang mùa đông.
“ To gan nhỉ? Nay học cách mách lẻo rồi? ”
“ Tử Mặc, chị dâu.. vẫn còn ở bên ngoài đấy! ” Killian cười thầm trong lòng, cuối cùng cũng có người quản được cậu. Thằng bạn thân như tôi làm sao lại không nắm bắt lấy cơ hội này?
“ Rút nó ra, lần sau không được đặt cái này vào trong tôi một lần nữa. ” Hàn Tử Mặc gằn giọng, hắn chỉ là hôn mê, nhịn đói hai, ba ngày còn không được sao? Cớ gì phải đưa cái ống này vào, hệt như mất khả năng ăn vậy!
“ Ừ. Nói dễ nghe lắm, lúc phẫu thuật xong cậu cứ cái xác khô ấy, vô cùng thiếu dinh dưỡng. Một phần do mới phẫu thuật trước đây không lâu, lại do di chứng của lúc trước ăn không được. À, không phải cậu ăn không được mà là nhớ chị dâu quá ăn không vô! Đó là tâm bệnh, tôi không nói tới. Lần sau nếu cậu có như này, tôi vẫn sẽ đưa nó vào cơ thể cậu. ” Killian nghiêm nghị, dù sao thì lúc Hàn Tử Mặc như thế cũng là lúc hắn bất tỉnh. Killian lại xem xem hắn có thể làm gì!
“ Thử xem? Mau tháo ra đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732344/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.