[…] Một ngày sau, sáng sớm.
Huyền Thiên Băng đã tỉnh từ lâu rồi, cô đang loay hoay dưới bếp vì một nồi cháo. Cô muốn nấu cho ai đó thức ăn để dưỡng thương nhưng sao mà khó thế... Cái căn bếp này sắp bị cô phá tan tành rồi mà cháo còn chưa nấu được! Đã nói mà, nấu nướng hoàn toàn không hợp với Huyền Thiên Băng!
[…]
*Keng, beng, rầm, đùng, bùm, bụp... * Vô vàn thứ âm thanh phát ra, tuy ở trong phòng cách âm nhưng vẫn nghe được những tiếng ấy với âm lượng rất nhỏ. Đủ thấy bên ngoài nó to như nào, Hàn Tử Mặc bị buộc phải tỉnh. Hắn cũng không quá thắc mắc người đang làm náo loạn ngoài kia là ai. Bởi trong lòng Hàn Tử Mặc quá rõ rồi, hắn đặt tay lên trán trầm tư một hồi. Lúc sau mới mở mắt, không biết nhờ giác quan thần kỳ nào mà Hàn Tử Mặc có thể nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài trong căn phòng cách âm này.
Huyền Thiên Băng mở cửa bước vào, thấy Hàn Tử Mặc vẫn đang bất tỉnh. Cô tiến lại gần, nhìn hắn chăm chú.
“ Liệu anh có phải là đang giả hôn mê không? ” Huyền Thiên Băng híp mắt nghi ngờ, lần trước cô bị chơi một vố rồi. Cũng không thể cứ bước trên vết xe đổ được?
“ ... ” Cô chọt chọt vào má hắn, chắc là hôn mê thật đi ha?
“ Chán quá đi! Em thật là vô dụng mà, nấu cháo cũng không nấu được. ” Huyền Thiên Băng ngồi cạnh Hàn Tử Mặc kể lể, than thở.
Rồi cô lại chống cằm nhìn Hàn Tử Mặc, từ từ nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732339/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.