[…] Bệnh viện Thiện Tâm.
Huyền Thiên Băng gấp rút đi vào căn phòng Hàn Tử Mặc nghỉ ngơi, vừa bước vào đã thấy Ken, Killian.
“ Chị dâu... ” Ken gọi, Huyền Thiên Băng nhìn một cái, dù sao từ khi đưa máu sang đây thì cũng 5 ngày không gặp Ken rồi nhỉ?
Không gian yên tĩnh lập tức bị phá vỡ bởi giọng nói yếu ớt, thì thầm của Hàn Tử Mặc. “ Băng.. Băng.. ”
“ ... ” Huyền Thiên Băng bước đến, Hàn Tử Mặc gọi, hắn như cảm nhận được gì đó nắm chặt lấy tay cô nhưng mắt vẫn không mở.
“ Trường hợp gì đây? ” Huyền Thiên Băng nhìn Hàn Tử Mặc rồi quay sang nhìn Killian. Hàn Tử Mặc không mở mắt, tức là hắn chưa tỉnh, nhưng miệng nói, tay hoạt động cũng không có nghĩa là hôn mê đi?
“ Hình như có nhầm lẫn.. Tử Mặc không phải tỉnh dậy mà chỉ vô thức gọi tên chị dâu nhỏ thôi. Tay tự động nắm lấy tay chị có lẽ là thói quen, cũng có thể vì chị cho cậu ta một cảm giác an toàn nhất định. ” Killian nhìn Hàn Tử Mặc, tên này đáng lẽ phải tỉnh rồi chứ? Hôn mê sâu vậy sao?
“ Tức là chưa tỉnh? Cấp cao của mộng du và nói mớ à? ” Huyền Thiên Băng thử rút tay ra, kết quả bằng không, tay bị giữ chặt đến đau điếng, càng muốn rút Hàn Tử Mặc lại càng siết.
“ Chị nói vậy thì cứ xem là vậy đi. Vậy chị ở đây với cậu ta nhé? Thuốc, đồ ăn, thức uống đều ở trên bàn và trong tủ cả rồi, bên cạnh còn có máy lọc nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732327/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.