Lúc này bên trong phòng phẫu thuật, không khí vô cùng căng thẳng, Killian đã phải giải phẫu hàng giờ đồng hồ. Ngay cả Quách Kiến bác sĩ giỏi nhất ở đây tay cũng sắp run rồi. Tất cả mọi người dường như đều đã kiệt sức, chỉ có Killian là gắng gượng, vùng lên, cố gắng thay đổi cái gọi là *số mệnh*. Ví như tử thần gọi ngươi canh ba, ngươi không thể sống đến canh năm.
Nhịp tim của Hàn Tử Mặc vẫn là một biến số vậy, nó cứ thay đổi không ngừng, mỗi một lúc lại càng tệ hơn.
“ Máy kích tim! ” Killian gọi, lập tức có người chuẩn bị.
“ Không thể dùng nữa! Vết thương trên ngực lại hở thì làm sao! ” Quách Kiến nói, nếu kích tim, tim đập lại thì vẫn sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Người này rốt cuộc là làm gì mà lại có nhiều vết thương như vậy chứ.
“ Nhưng đang có tình trạng ngưng tim! Tim không đập, cậu ta sẽ không thở nữa! ” Killian bộ dạng gấp rút, biết rõ sẽ có hậu quả thế nào nhưng vẫn kiên trì.
“ Không thể. Vết thương trên ngực chỉ mới được khâu lại thôi, nếu cậu thật sự động đến nó một lần nữa... Tôi cam đoan sẽ có chuyện xấu nhất xảy đến. ” Quách Kiến cầm tay Killian ngăn cản.
“ ... ”
“ Mạo hiểm một lần đi, giải quyết tất cả vết thương còn lại trên cơ thể cậu ta. Nếu thật sự xảy ra *ngoài ý muốn* thì cũng là chúng ta đã cố gắng hết sức. ” Quách Kiến nói xong là bắt tay vào làm, không có thời gian chờ đợi, chỉ có làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732320/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.