Đáp xong với Hoàng Thiên Nhi thì Huyền Thiên Băng rời khỏi ngay, lại bị một cánh tay kéo lại?
“ Buông tay! ” Huyền Thiên Băng bực bội nói, là giờ gì rồi mà hết người này níu người kia kéo vậy?
“ Tôi... ” Quách Kiến vừa mở lời đã bị Huyền Thiên Băng tạt một gáo nước lạnh, vung tay rời đi.
“ Cút ra. ”
Huyền Thiên Băng có chút lo lắng bởi giọng nói run rẩy của Ken, cô nhanh chóng vào xe và lái đi. Tốc độ thì khỏi phải bàn, dù không thể bì được với tốc độ ánh sáng nhưng nếu đem so với tốc độ con người có thể chạy được thì quả là vượt kỷ luật rồi. Theo địa chỉ mà Ken gửi đến, Huyền Thiên Băng nhớ rõ con đường này, vì nó nhỏ, hẹp, lại vắng, cộng thêm đường đi trắc trở, nếu dùng để ám sát sẽ là một nơi lý tưởng ít người biết.
Nhưng, nó chỉ tốt khi dùng để *giết người khác* mà thôi. Nếu Hàn Tử Mặc thật sự nguy kịch, cô không ngại cho con đường chật hẹp đó thành một đống đổ nát đâu.
[…]
“ Chị dâu! ” Một đám người đồng loạt vang lên, xong lại quay sang ai làm việc nấy. Huyền Thiên Băng bước lại chỗ Ken, hỏi.
“ Rốt cuộc là có chuyện gì? ” Xém chút nữa là không kiềm được mà hỏi *Hàn Tử Mặc đâu rồi*...
“ Có vẻ là đâm xe, bắn nhau, loạn xì ngầu cả lên. ” Ken lắc đầu lấy ra một viên đạn.
“ Đây là viên đạn được đặt chế cho Tử Mặc, khi bắn ra sẽ tự phát tín hiệu cho chúng tôi. ”
“ Còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732318/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.