Sau khi ông nội Hàn rời đi, Hàn Tử Mặc không vội lên máy bay mà lại lấy điện thoại ra xem mấy giờ rồi. Đúng lúc nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Ken, cậu ta làm gì mà gọi nhiều như vậy chứ? Còn nhắn tin?
Hàn Tử Mặc xem một chút, hình ảnh Ken gửi đến.. Người trong hình sao có chút quen mắt? Là Huyền Thiên Băng? Hàn Tử Mặc nhìn thấy gương mặt quen thuộc dáng người thân quen liền gọi ngay cho Ken. Rất nhanh sau đó Ken đã bắt máy.
-Tử Mặc! Cậu đã xem tin nhắn tôi gửi chưa? Tôi đã tìm thấy chị dâu rồi! Cậu cũng không cần phải sầu não nữa. Thấy tôi có giỏi không? Mau khen tôi đi? (Ken)
-Đã xem rồi, khen cậu. Tôi đã biết là Huyền Thiên Băng đến thành phố A rồi. Cảm ơn cậu rất nhiều, bây giờ tôi sẽ gửi cho cậu một địa chỉ. Cậu không cần làm gì nhiều, chỉ cần sắp xếp cho tôi một căn nhà cạnh căn nhà ấy là được. Đó là địa chỉ nhà Huyền Thiên Băng, tuyệt đối đừng để cô ấy phát hiện ra cậu hay phát giác ra được điều gì. Nếu không, cậu sẽ là người lãnh trọn đấy. (Mặc)
-Được, không thành vấn đề. Tôi lập tức đi sắp xếp cho cậu ngay. (Ken)
-Có cậu thật tốt, tạm biệt. Lần sau sẽ mời cậu đi ăn để cảm ơn. (Mặc)
-Còn không phải tôi sợ ai kia vắng bóng chị dâu rồi suốt ngày làm bậy sao? Tôi là cần một người quản cậu, quản cậu đó có hiểu không? (Ken)
-Được được, quản tôi quản tôi, cũng không có quản cậu mà. Mau chóng sắp xếp đi, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732309/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.