Ngay lúc Hàn Tử Mặc thất thần lại có một cuộc điện thoại cắt ngang. Cố gượng dậy, với tay lấy chiếc điện thoại đang reo trên bàn một cách khó khăn. Có lẽ do bị kiệt sức trầm trọng đã để lại biến chứng. Hàn Tử Mặc bây giờ sức lực không có, muốn làm việc gì cũng thật khó. Sau một hồi vật vã Hàn Tử Mặc thành công lấy được, trớ trêu là điện thoại đã ngừng reo mất rồi.
“ Mẹ nó, thật là mệt. ” Hàn Tử Mặc mắng mỏ, khó khăn lên tiếng.
Điện thoại lại một lần nữa vang lên, nhìn thấy một dòng số quen thuộc liền bắt máy.
-Tử Mặc, cậu tỉnh rồi à? Ban nãy thấy cậu không nghe máy, tưởng cậu vẫn còn ngủ. Thử gọi một lần nữa thì liền được. (Killian)
-Ở đâu? (Mặc)
-Tôi á? Tôi đang ở Los Angeles. (Killian)
-Làm gì? (Mặc)
-Chút việc riêng tư thôi ấy mà. (Killian)
-Việc riêng? Nói. (Mặc)
Hàn Tử Mặc có cảm giác như Killian đang che giấu hắn, nếu rời đi lúc này thì Killian phải ở Pháp chứ không phải California Hoa Kỳ được. Nhưng nếu muốn giấu thì nói mình đang ở Los Angeles làm gì chứ?
-Không có gì, việc riêng tư, không tiện nói.. (Killian)
-Bây giờ có nói hay là không? *khụ khụ* (Mặc)
Hàn Tử Mặc đang nói giữa chừng thì ho mạnh, cảm thấy cổ họng rát và khó chịu.
-Chậc, có sao không? Trên cạnh giường sau lưng cậu có bình giữ nhiệt, 5 liều thuốc đã được đánh số. Lấy liều số 3 uống đi. (Killian)
Hàn Tử Mặc rất nhanh đã làm theo lời của Killian nhưng cái không ngờ đến là hắn đột nhiên khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732301/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.