Ngưng một chút lấy lại bình tĩnh, Quỷ Y tiếp tục nói: “ Cậu có thể không cần thuốc nhưng cánh tay của cậu lại rất cần. Đầu tiên, nó không được xử lý kịp thời mà đã lỡ thời gian, vì vậy rất khó lành. Kế tiếp, răng nanh sư tử không phải là đồ chơi đâu, cậu sao có thể ỉ i như vậy? Vết thương của cậu đã nhiễm độc một lần, tất sẽ có lần thứ hai. Chỉ cần sơ sẩy một chút, cánh tay này của cậu xem như vứt đi. Đừng trách tôi không nói trước, nếu muốn là người có ích thì không được mất bộ phận nào đâu. Mất đi một tay, sẽ để lại rất nhiều biến cố, cậu có nghĩ tới chưa? Chịu nỗi không? ”
Nói xong lại tóm gọn lại một câu: “ Chữa hay không chữa? ”
“ Chữa! ” Vũ tức tối nói lớn, Quỷ Y đã nói tới mức đó rồi, giờ chẳng lẽ lại không đưa tay cho cậu ta chữa? Tưởng chỉ nói đến cái vết thương thôi, ai ngờ lại lôi ra cả một hệ lụy khiến người ta phải suy nghĩ. Thâm sâu khó lường mà, trái ý Quỷ Y cũng khổ.
Quỷ Y liền tươi cười ra mặt, làm vậy cũng không giúp ích được gì cho Y nhưng vì Vũ là bạn nên Y mới cứng rắn như vậy. Gặp người ngoài là vứt lâu rồi.
Vũ vẫn không an tâm lắm, liền nói thẳng: “ Sao cũng được, chỉ cần đừng đưa mấy thuốc kỳ cục là được. Tay đau là quá đủ rồi, không muốn chỗ khác cũng đau đâu. ”
Quỷ Y như mơ hồ nhớ ra một cái gì đó, hình như Y hiểu tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732299/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.