“ Được, tôi biết rồi. ” Hàn Tử Mặc đứng lên định rời đi thì bị Killian kéo lại.
“ Cậu định đi đâu thế? ” Killian cười cười, hỏi..
“ Tôi đi lấy khăn cho Băng, cô ấy sốt rồi. Cậu xem lại xem có phải là đã sốt rồi không? ” Hàn Tử Mặc hỏi lại Killian cho chắc vì dù sao Killian cũng là bác sĩ.
Killian sờ tay lên trán Huyền Thiên Băng rồi trả lời lại: “ Ừ, quả thật là sốt rồi, đem ra chiên trứng còn được, nóng quá mà. Nóng y như cái tính của cậu vậy á đồ cục xúc. ”
“ Vậy được, tôi đi lấy khăn mát cho, cả miếng dán hạ nhiệt nữa. ” Hàn Tử Mặc đứng dậy đi thì lại bị Killian kéo một lần nữa.
“ Làm sao? Buông ra. ” Hàn Tử Mặc nói không nhân những, còn đang định hất tay Killian ra thì Killian đã tự động buông tay rồi.
“ Tôi là bác sĩ, bệnh nhân của tôi tôi tự lo, không cần cậu lo đâu. ” Killian cười gượng, trốn khỏi đây nghĩ kế lâu dài trước đã..
“ ... ” Hàn Tử Mặc nhìn Killian, thấy cậu ta có vẻ lo sợ, có vấn đề! Chắc chắn có vấn đề!
“ Không cần, tôi tự đi được. ” Hàn Tử Mặc nói rồi rời đi không để Killian có cơ hội cản trở.
Killian ôm đầu, giờ biết phải làm sao đây? Trời ơi chị dâu ơi là chị dâu! Chị lăn lộn ở bên ngoài làm bao nhiêu việc vậy chứ? Giờ tôi biết phải ăn nói với tên ma vương kia như thế nào đây?
Một lúc sau thì Hàn Tử Mặc cũng trở lại mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732273/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.