“ Không, tôi không quen anh, anh nhầm người rồi! ” Alice cau mày, tên này nhây quá rồi đấy! Cô đã bảo không quen thì chính là không quen mà! Phiền phức!
“ Không quen tôi thật sao? ” Hàn Tử Mặc ngồi cạnh Huyền Thiên Băng nay lại xích lại gần cô hơn.
“ Tôi đã nói, anh nhầm người rồi! ” Alice lùi xuống, lùi đến đụng cả thành giường, cô lùi một chút thì hắn lại tiến một chút. Rốt cuộc là muốn là cái quỷ gì đây chứ?
“ Thật sự? Chắc chắn không? Không suy nghĩ lại à? Em thật không quen một người đẹp trai như tôi sao? Tôi thấy ấn tượng tôi để lại cho em cũng rất mạnh mà, dễ quên vậy sao? ” Hàn Tử Mặc mỉm cười, hắn không muốn phải gay gắt với cô sau 6 năm gặp lại, điều hắn cần phải làm nhất bây giờ chính là làm cho Huyền Thiên Băng vui vẻ! Giải thích rõ hiểu lầm sau chừng ấy năm, không thể để cho Huyền Thiên Băng cứ hiểu nhầm hắn mãi vậy được. Chuyện năm ấy cũng phải lựa thời cơ mà chấm dứt rồi!
“ Tôi đã nói anh nhầm người rồi mà! Bệnh hoạn! Không quen chính là không quen, nói bao nhiêu đi nữa cũng chính là không quen! Nói mãi thế nhỉ? Không thấy phiền phức à? Anh đang gây phiền toái cho tôi đấy. Yêu cầu anh lập tức thả tôi ra, tôi không phải là người anh cần tìm. Làm ơn buông tha cho tôi và tìm người anh thật sự cần tìm đi. ” Alice nói, cô không biết lựa lời hay gì cả, cô chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732269/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.