[…] Trên trực thăng.
“ Gấp rút như vậy, rốt cuộc là cậu muốn đi đến đâu? Cậu để tôi bỏ lại bệnh nhân của mình mà đi như vậy à? Cậu có còn lương tâm không thế? À mà cậu làm quái gì có lương tâm chứ! ” Killian nói xong liền buông bỏ không thèm nói nữa!
“ Đến thành phố A. ” Hàn Tử Mặc trả lời, vẫn cảm thấy vướng bận một cái gì đó..!
“ Cậu rảnh rỗi không gì làm à, giờ lại chạy về đó. Không đuổi theo chị dâu nhỏ à? ” Killian không thể tin được, cái tên này thất thường đến nổi quen bao nhiêu lâu vẫn không biết hắn muốn làm quái gì.
“ Tôi có linh cảm cô ấy sẽ đến đó! ” Hàn Tử Mặc nói như thể đúng rồi, tự tin không còn chỗ nào để nói. Cũng đúng thôi, người ta có tiền thì người ta có quyền, người ta giỏi thì có quyền lên mặt! Chẳng việc gì phải quá lên cả, thường thôi thường thôi!
“ Linh cảm..? Có chắc không đấy? ” Killian hỏi lại đơn giản bởi vì Killian không muốn đi trực thăng bay khắp thế giới đâu!
“ Tôi đã nói cô ấy sẽ ở đó thì cô ấy sẽ ở đó mà! Lắm lời, cô ấy là vợ tôi hay vợ cậu mà cậu biết chứ? Nhiều chuyện, cứ im lặng đi theo tôi là được rồi! ” Hàn Tử Mặc một câu cũng nặng hai câu cũng nhẹ, bình thường không muốn, cứ chọc cho điên lên!
“ Không phải vợ ai hết! Nói cứ như cậu đã cưới cô ấy rồi không bằng! ” Killian cũng không vừa đâu, cứ bị cho ăn cẩu lương hoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732265/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.