“ Mẹ..! ” Holly rưng rưng nước mắt, chưa bao giờ cậu xúc động như hôm nay. Chưa bao giờ cậu có thể thân thiết với mẹ mình như vậy.
“ Holly, Holly à! Đừng khóc chứ, bé cưng của mẹ khóc không đẹp một chút nào đâu! ” Alice mỉm cười, giương tay gạt đi nước mắt trên mặt Holly, không ngừng dùng lời lẽ yêu thương và động viên cậu.
“ Hức.. Hu hu.. ” Holly òa khóc, cậu không ngừng lại được mà muốn khóc thật to..!
“ Rồi rồi, ngoan nào! ” Alice để Holly ngồi vào trong lòng cô, để cậu khóc cho thoải mái. Như vậy thì sẽ không để lại bất kỳ cái gì vướng bận nữa!
[…] Một lúc sau.
“ Được rồi, Holly à! Bây giờ những gì cần nói cũng đã nói rồi, khóc cũng đã khóc xong. Lúc này cũng đã khá trễ rồi, con cũng nên về phòng ngủ rồi chứ? ” Alice xoa đầu Holly, xoay người cậu bé lại nói giọng nhẹ nhàng.
“ Không muốn..! ” Holly liên tục lắc đầu, ngay lúc này cái Holly muốn là ở cạnh Alice mọi lúc mọi nơi. Cậu không muốn có cảm giác cô đơn giống như trước kia nữa, không bao giờ muốn.
“ Sao vậy?! Con chưa muốn ngủ sao? ” Alice ôn nhu, có thể đây là lần đầu tiên cô có cảm giác hạnh phúc trong bao năm qua.. Trước đây Alice đã sai thật rồi, cô vậy mà lại không để ý đến cảm xúc của những người xung quanh. Cũng vì thế nên đã vô tình làm tổn thương họ, chẳng hạn như Holly? Một đứa bé không biết cha mình là ai vậy mà luôn phải chịu sự gay gắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732260/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.