Huyền Thiên Băng nghe Dylan nói vậy thì coi như cũng bình tĩnh suy nghĩ một chút đi. Dĩ nhiên, cô vẫn chưa chắc chắn là mình có muốn giải quyết cái sự việc trước kia kia hay không mà chỉ đơn giản là, cô đang vì Molly!
“ Được rồi, em không muốn nói cũng như không muốn nghe nữa. Ngày mai chúng ta sẽ đến thành phố A, vậy nhé? Không bàn tán về vụ việc kia nữa, em không có hứng thú. ” Alice không muốn suy nghĩ bất cứ một cái gì nữa, cô không muốn biết thêm bất kỳ một việc gì. Bây giờ cô chỉ muốn yên ổn, vui vẻ bên gia đình và bạn bè đặt biệt chính là con cô.
“ Được! Em không muốn nghe anh cũng sẽ không nói nữa, chúng ta cứ thế mà làm. Em liệu mà làm, đừng để sau này bản thân phải hối hận vì bất kỳ một điều gì. Đến lúc đó đừng viện lý do này nọ, anh sẽ, không tha cho em đâu. Ngốc ạ! Có thể em cảm thấy bản thân vô dụng nhưng sự thật không phải thế, đừng tưởng em có thể tự nhận xét bản thân mình theo chiều tiêu cực. Em rất tốt, mọi người đều phải công nhận điều đó. ” Dylan vỗ vai Alice, ăn một cú đấm nhưng giúp cô hiểu ra vấn đề thì xem ra cũng không tệ. Ít nhất Alice sẽ không trốn tránh như trước kia mà có thể sẽ đủ can đảm để trực tiếp đối mặt với Hàn Tử Mặc.
“ Được rồi, nói cũng đã nói rồi, đánh cũng đã đánh xong. Bây giờ chúng ta ai về phòng nấy được rồi chứ? ” Alice muốn nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732257/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.