“ Thôi ngay những trò vớ vẩn đó và quay về Anh ngay đi. Mamy trước giờ không thích đùa giỡn đâu, con biết mà, đúng chứ? ” Alice buông lời lạnh lùng, cô không có hứng thú để nói những chuyện nhảm nhí.
“ Tất nhiên là con biết chứ, nhưng mamy mà con biết cũng không phải là người che giấu một cái gì đó với con mình đâu. Phải không nhỉ? ” Holly dùng lời lẽ sắc bén nhất để nói với mẹ mình, đây có thể là thiếu tôn trọng nhưng cậu phải nói vậy vì lý do riêng của bản thân.
Alice hơi khựng lại, nhưng cô không dễ dàng gì lại để lộ sơ hở cho người khác nắm bắt được. Vì thế, Alice lựa chọn đối đáp chứ không lặng im nữa.
“ Sao đây? Mẹ của con thì giấu con được gì chứ? Mà chẳng phải con giỏi lắm sao? Muốn biết chứ gì, tự đi tìm đi!? ”
“ Mamy...! Mẹ chắc chắn đang giấu con một việc rất quan trọng...! Ví dụ như em gái con, nếu không thì tại sao mỗi năm mẹ đều đến Đức chứ? Còn Uncle Quỷ Y thì luôn ở Đức, trừ khi có việc quan trọng mới rời đi. Vậy mẹ nói con nghe rốt cuộc mẹ đến Đức để làm gì chứ? Con không tin là để chơi đâu! ” Holly khoanh tay lại đứng thẳng, nghiêm túc hỏi Alice.
“ Mỗi năm đều đến Đức để làm gì sao? Là để thăm Đỉnh Phong chăng? Thấy không, vừa nhắc đã thấy nó rồi. Lại đây. ” Alice vốn dĩ đã chuẩn bị lý do này từ rất lâu rồi, vì thế cô mới để Đỉnh Phong-Chú sói trắng cô thương nhất ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732248/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.