Huyền Thiên Băng nghe xong liền bỡ ngỡ, tại sao ông ấy lại biết cơ chứ? Là điều tra sao? Không thể nào, nếu như là điều tra thì Helen sẽ không hỏi vậy. Rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ? Hôm nay ông ấy hết sức kì lạ, Huyền Thiên Băng cũng cảm thấy cơ thể cô cũng có chút bất thường...
“ Trả lời ta. ” Helen hình như đã biết rõ câu trả lời rồi đấy..
“ Chậc, tôi dùng máu của mình để giải độc cho một người bạn. Tôi không biết tại sao lại làm được như vậy, nhưng mà máu của tôi có thể kiềm chế được độc của người ấy. Chỉ là chỉ có tác dụng với một người, những người khác đều không thể. ” Huyền Thiên Băng nói rõ ra sự việc cùng với những gì mà cô đã ngộ ra. Dĩ nhiên cô vẫn rất quan tâm việc tại sao Helen lại biết rõ như vậy?
“ Quả nhiên, nhìn tóc của con xem. ” Helen bóp trán, lộ vẻ ưu sầu..
“ Tóc tôi.. Thì như thế nào chứ? ” Huyền Thiên Băng hỏi cho có lệ, xong lại ngước nhìn mái tóc dài của cô.. Nó vẫn màu vàng nhạt mà..?
“ Không, nhìn từ ngọn tóc của con đấy... ”
Huyền Thiên Băng nghe Helen nói thì có chút mơ hồ, tóc của cô thì có vấn đề gì chứ? Bực bội quá, cô bức cả cọng tóc ra luôn.
“ Màu bạch kim..? Tóc tôi..? Màu trắng? Tóc tôi màu vàng mà..?! Chuyện gì thế này? ” Huyền Thiên Băng có chút mất bình tĩnh, đây là chuyện gì thế? Tóc cô tự biến đổi màu sắc? Rốt cuộc là đang có chuyện gì xảy ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732246/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.