“ Chị.. Chị là cái đồ không có tình người! Tôi đã nằm trên giường bệnh mà chị còn.. Còn muốn tôi kết bạn với cái giường này luôn à? ” Lãnh Vân Hiên hét lớn, kì này không còn so pha để ngủ rồi.. Chắc chắn kết bạn với giường bệnh rồi..
“ Ồ? Tôi nghe nói Diệp Song đã bỏ việc ở Đài Loan rồi đấy. Đoán xem trong bao lâu cô ấy sẽ xuất hiện ở đây..? ” Huyền Thiên Băng đến lúc ra đến cửa rồi vẫn không quên dọa nạt.
Lãnh Vân Hiên nghe xong liền xanh mặt.. Vốn trước khi đỡ nhát dao đấy cho Huyền Thiên Băng thì Lãnh Vân Hiên vẫn chưa hoàn toàn nghĩ đến hậu quả mà chỉ nghĩ đến kết quả nhiều nhất là bị thương thôi. Vẫn chưa có tính đến việc Diệp Song có tức giận hay không a! Giờ đột nhiên lại cảm thấy hết sức hối hận, sao bản thân lại dại dột như thế chứ? Ngốc quá sức ngốc!
Huyền Thiên Băng đang đi trên hành lang bệnh viện thì đột nhiên cảm thấy choáng... Đi chưa được một lúc thì Huyền Thiên Băng ngất dưới sàn.. Lúc đấy cô chỉ còn có duy nhất một tia ý thức để kịp nhìn thấy một người phụ nữ đang tiến đến gần cô.
[…] Bệnh viện. Phòng V.I.P 102
“ Ưm... ” Huyền Thiên Băng cuối cùng cũng tỉnh dậy nhưng cô vẫn còn nửa tỉnh nửa mê..
“ Chị tỉnh rồi? ” Một cô gái hỏi, cô ấy đưa đến cho cô một ly nước.
Huyền Thiên Băng cầm lấy ly nước cảm thấy giọng nói hết sức quen thuộc liền hỏi: “ Diệp Song? ”
“ Là em, chị bị suy nhược cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732199/chuong-106.html