" Làm sao lại giận nhau? " Killian hỏi, con người khi yêu không điên cũng khó hiểu, thật là bất lực.
" Không có gì. " Hàn Tử Mặc trả lời nhanh gọn, vốn dĩ cái này chắc không tính là giận đi có thể là hiểu lầm một chút.. Chỉ là hiểu lầm nhưng Hàn Tử Mặc thật sự nhớ Huyền Thiên Băng đến phát điên rồi!
" Không có gì? Không có gì mà cậu đã uống gần hết một tủ rượu của tôi? Vậy có phải khi có gì cậu sẽ uống hết nguyên cái kho rượu không? Đồ tán gia bại sản sa vào tệ nạn xã hội mà! " Killian vừa nói vừa lấy ví dụ, không thể tin vào lời Hàn Tử Mặc được! Gì mà không có gì chứ? Chó nó tin! À không, chó nó còn không tin được ấy chứ.
" Có thể, giúp cậu làm giàu. " Hàn Tử Mặc không chút gì là cảm thấy sai, hắn chỉ biết mọi việc hắn làm luôn luôn đúng nhưng đáng tiếc lại luôn sai sót khi ở cạnh Huyền Thiên Băng, hắn không biết nên làm gì cho đúng. Hắn không biết tại sao chỉ vì Thanh Di mà cô lại lơ hắn.. Mọi việc trên đời Hàn Tử Mặc đều có trăm ngàn cách giải, mọi thứ hắn đều dùng trăm phương ngàn kế giành được riêng chỉ có Huyền Thiên Băng làm hắn đau đầu nhức óc không biết nên làm gì hơn..
" Tôi thế mà lại không cần kiểu làm giàu này, muốn giải khuyến khích đúng không? Đi, đi dạo hoặc đi huấn luyện. Đừng có mãi uống rượu nữa! " Killian đứng dậy kéo Hàn Tử Mặc đứng theo, giờ Killian chỉ cần kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-cua-toi-la-em/1732195/chuong-102.html