Khúc Chấn Sơ nghe được lời này, sa sầm mặt.
Anh vừa định lên tiếng Khúc Kiều đã đi trước một bước quát lên.
"Câm miệng!"
Ông ta quát lớn một tiếng.
Thẩm Thanh Chiêu thấy ông ta dám tức giận với mình thì quay đầu lại nhìn ông ta.
"Bây giờ ông đang theo phe cậu ta sao? Có phải thấy người ta đi theo phu nhân Nguyễn nên muốn đu theo không?"
"Tôi nằm mơ đấy. Lâu đài cổ bị người nước ngoài lấy đi, ai còn để ý tới Khúc Chấn Sơ nữa. Đúng là thời thế đổi thay mà!"
Bà ta quái gở nói, sau đó quay đầu nhìn An Diệc Diệp.
Khúc Kiều hoàn toàn hết cách với bà ta, chỉ đành quay sang nói với An Diệc Diệp.
"Xin lỗi, là do tôi dạy dỗ không nghiêm. Cô đừng so đo với bà ta."
An Diệc Diệp nói: "Trước đây tôi cũng chưa từng so đo, bây giờ đương nhiên tôi cũng lười so đo với bà ta."
Thẩm Thanh Chiêu bỗng quay đầu lại.
"Cô có ý gì?"
Lúc này Khúc Chấn Sơ xông về trước, đứng che trước mặt bà ta, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Chiêu trước mặt.
"Cút khỏi đây ngay! Lâu đài cổ này mãi mãi không chào đón bà!"
Thẩm Thanh Chiêu kinh ngạc tột độ nhìn Khúc Chấn Sơ, không ngờ anh lại nói thẳng những lời này trước mặt bà ta như vậy.
Bỗng dưng, bà ta cười lạnh một tiếng.
"Sau này không biết lâu đài này sẽ thuộc về ai đâu. Bây giờ cậu nói ra những lời này có vẻ hơi sơm thì phải!"
Lúc này, Khúc Diên Nghị bước từ cửa vào, cười nói.
"Con tin anh trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-anh-lam-sao-khong-yeu-em/1002149/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.