🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

34

Anh siết c.h.ặ.t cốc cà phê trong tay, nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt rực lửa như muốn thiêu đốt.

“Bạch Hoa Hoa, em còn muốn ngắm hoa xuân trên núi, cây xanh mùa hạ, trái ngọt mùa thu, và tuyết trắng mùa đông nữa không?”

Tôi sững người. Môi tôi mấp máy, nhưng lại không thể thốt ra lời phủ nhận. Đó là nơi tôi đã sống suốt một ngàn năm… làm sao có thể dễ dàng từ bỏ được chứ.

Lâm Sâm từ từ đặt ly cà phê xuống, rồi chậm rãi đứng dậy, anh nhẹ nhàng đặt tay lên đầu tôi. Giọng anh nhẹ bẫng như làn gió sớm mai.

“Bạch Hoa Hoa, người có đường của người, yêu có lối của yêu.”

“Cảm ơn em, vì đã cùng anh vượt qua hai tháng khó khăn nhất trong cuộc đời.”

“Đến lúc… chúng ta phải nói lời tạm biệt rồi.”

Tôi như nghe thấy một tiếng nổ lớn trong đầu. Tôi ngước đôi mắt đã đỏ hoe của mình lên nhìn anh.

“Anh… không cần em nữa sao?”

Yết hầu của anh khẽ động đậy, nhưng anh không thể thốt nên lời.

Tôi bật cười qua làn nước mắt: “Cũng tốt, ân tình xem như cũng đã trả xong.” Tôi tháo chiếc vòng vàng trên tay ra rồi liền đặt nó lên bàn. “Lâm Sâm, tạm biệt.”

“Em phải trở về núi rồi.”

“Chúc anh hạnh phúc.”

Nói xong, tôi không dám quay đầu lại mà chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy thẳng về phía trước. Trời mưa rồi sao? Nhưng rõ ràng trời vẫn đang nắng mà? Đợi khi tôi đưa tay lên lau mặt thì mới biết mặt mình đã ướt đẫm nước. Hóa ra… là tôi đang khóc. Khi về đến nhà,

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-an-khong-la-yeu-day/5228456/chuong-14.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Báo Ân? Không, Là Yêu Đấy
Chương 14
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.