Huyền Vũ nhanh chóng đuổi theo con sói kia đến một khu rừng trống, nó liền dừng lại. Nó quay đầu nhìn chằm chằm vào Huyền Vũ, hóa thân thành sói rồi giơ nanh đe dọa. Người trước mắt khiến nó cảm thấy sợ hãi từ sâu trong linh hồn, điều này chỉ xảy ra khi người trước mắt có cảnh giới cao hơn nó hoặc là yêu thú được truyền thừa nhiều thiên địa linh tính hơn nó. Dù là cái nào thì cũng không tốt nên nó quyết định tùy cơ ứng biến, xem coi đối phương vì sao đuổi theo nó.
Huyền Vũ dừng lại, nhìn con sói trước mắt, y mở miệng:
- Vì sao ngươi hại cô nương này.
- Ta không có hại nàng!!!
- Ngụy biện!!! Linh hồn của nàng có dấu vết bóp méo, không phải ngươi thì là ai?
- Đó là do nàng không chịu nghe lời...
- Hửm?
Huyền Vũ híp mắt lại, năng lượng từ linh hồn y tỏa ra, đè áp con sói trước mắt. Nó gầm lên sợ hãi rồi nói:
- Đó là do nàng không chịu lấy ta!!! Ta đã theo đuổi nàng nhiều như vậy nhưng nàng lại không quan tâm!!! Nàng chỉ quan tâm đến thanh mai trúc mã của mình, tại sao chứ? Mọi thứ của ta đều tốt hơn tên nhà quê kia mà!!!
Con sói gầm thét trả lời, như thể đây là giới hạn của nó vậy. Huyền Vũ thở dài, không ngờ còn có chuyện như vầy, nếu không phải y sử dụng tu vi để tạo áp lực thì ai mà biết chứ, một yêu thú đem lòng yêu nhân loại... Dù vậy nhưng cách làm của nó đã sai từ đầu, Huyền Vũ mở miệng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/banh-rang-thoi-dai/1797976/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.