Một đêm nhanh chóng trôi qua, trời đã tờ mờ sáng, Bạch Vân đứng dậy ra về sớm. Hôm qua, lúc tâm sự thì ông cảm thấy không thoải mái. Như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào ông vậy. Bạch vân thởi dài, có lẽ là già rồi nên ảo tưởng.
Bạch Vân đã đột phá được nguyên anh trước khi cơn đại hồng thủy xuất hiện rất nhiều. Từ cơn đại hồng thủy đến giờ đã trôi qua một trăm năm, tuy không phải là nhiều với nguyên anh tu sĩ nhưng nó lại là một trăm năm gần cuối đời của ông. Có lẽ ông sẽ là người chết già đầu tiên trong thời đại mới này.
Bạch Vân bước chậm về thành, ông lại bắt đầu công việc chữa bệnh của mình. Vì tại nghệ của ông nên rất nhiều người nhờ Bạch Vân tới chữa bệnh, do đó công việc của ông thường phải bắt đầu từ sớm và kết thúc khi mặt trời đã lặn.
Lúc này, ở chỗ của Tân Mộc Lan, nàng đang hoàng thành vũ khí của mình. Qua nhiều lần nghiên cứu, nàng đã quyết định sẽ tạo ra nhiều linh kiện khác nhau để tạo ra một thanh súng hoàn chỉnh. Mộc Lan rất tự tin về cải tiến lần này của mình, nó không chỉ giúp thanh súng nhẹ hơn, bớt cồng kền hơn mà còn giúp nàng tiết kiệm nguyên liệu hơn nữa.
Nhưng Mộc Lan không biết có một người đang quan sát tất cả. Lúc này trong căn phòng không chỉ có nàng mà còn có cả Trường Sinh ở trạng thái linh hồn. Trường Sinh đang nhìn chằm chằm vào thanh súng, nếu là trước đây thì hắn không thể hiểu được cấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/banh-rang-thoi-dai/1797968/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.