Cơn gió mùa thu mang theo hơi lạnh và ẩm ướt bị ngăn cách ngoài cửa sổ xe. Nơi đây dường như không có ánh đèn, chiếc xe bị phủ trong góc tối.
Ánh trăng chiếu ra nước mắt.
Người được ôm vào lòng khóc thả ga. Lúc đầu vẫn có ý thức kìm nén, nhưng khi được Úc Triệt ôm thì như mất phanh.
Cô trải qua quá nhiều nỗi đau và quá nhiều biến cố đáng sợ. Ngẫm lại, cô chưa bao giờ có yêu cầu quá đáng, cô chỉ thích một người, muốn bình yên đồng hành cùng người mình yêu.
Nhưng ước muốn này, từ lần gặp Úc Triệt đến bây giờ đã hai năm. Hai năm trải qua vô số thăng trầm, thất vọng và lo lắng nhưng vẫn giả vờ không biết. Đã từng rút lui, đã từng bỏ cuộc, cũng đã từng chịu thua, thậm chí đã từng chạm trán với cái chết.
Người xưa nói không sai, phúc họa tương y. Tuy tai nạn xe hơi là bi kịch nhưng đã thành toàn cho cô và Úc Triệt.
Úc gia áy náy và cộng thêm sự quyết tâm của Úc Triệt nên mới được Úc An Tuần chấp nhận.
Mặc dù ông cụ không phải hoàn toàn hài lòng, lại khá kén chọn mà cô cũng không có ý định thuận theo nhà họ Úc. Có những thứ có thể buông nhưng không thể quên.
Miễn họ thôi can thiệp là được.
Nước mắt của sự khổ tận cam lai, của cảm xúc vui buồn lẫn lộn oà ra. Cô chôn đầu vào vai Úc Triệt, vừa nức nở vừa hít lấy hít để mùi nước hoa lạnh lẽo, nhẹ nhàng của hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/3553777/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.