Tác phẩm: Sông băng dần ấm - chương 49
Tác giả: Tần Hoài Châu
Edit: Mia
__________
Mưa lâm râm suốt từ hôm qua vẫn chưa dừng lại, ngày mưa u ám làm con người ta buồn bã, đau thương. Úc gia đã sớm ra khỏi nhà, lái xe đến nghĩa trang của mẹ Úc Triệt.
Mộ mẹ nằm ở ngoại ô của Hoài Châu, nơi được cho là có phong thuỷ cực tốt.
Không phải lễ tiết cộng với trời mưa tầm tã, số lượng người đến phúng điếu rất ít, dường như cả đoạn đường chẳng thấy ai.
Cơn mưa như gột rửa đất bùn, vài chồi non xanh lục như ngâm trong nước mưa.
Úc An Tuần cầm gậy đi phía trước. Ông ít khi dùng gậy, có lẽ vì đường trơn hoặc có lẽ vì đau lòng vợ nên sáng sớm đã cầm gậy bước ra cửa.
Úc Thành che ô cho cha. Cán ô hướng hơn nửa về ông, vai anh ướt cả mảng lớn.
Giang Dung Tâm đau lòng nhưng không nhiều lời, lẳng lặng bước theo sau.
Úc Triệt sóng vai với Úc Hân, mỗi người cầm một chiếc ô và anh rể Lục Tranh là người đi cuối.
Lòng nặng như đá đè, sáng sớm ít câu chào nhau nhưng đến đây không còn tâm trạng nói chuyện.
Cho đến khi đứng trước tấm bia đá lạnh lẽo, đặt bó hoa xuống trước, sự vắng lặng mới bị Úc An Tuần khàn giọng đánh vỡ: "Tấn Lan, anh dẫn các con đến thăm em."
Cách biệt nhiều năm, nước mắt tựa như sớm đã cạn, tích tụ thành nỗi buồn. Sầu bi trở thành vết sẹo được niêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/3538912/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.