Lâm Tri Dạng đi rồi, ngôi nhà yên bình trở lại, bóng đèn phụ được tắt, chỉ còn lại một tia sáng trong phòng ngủ.
Mạnh Dữ Ca trả tiền thuê nhà hàng tháng theo giá thị trường, trước đây vì tâm trạng Lâm Tri Dạng không tốt, cô ấy vì muốn ở cạnh nên không dọn ra ngoài. Nhưng dựa vào tình hình trước mắt, chuyện tình cảm của Lâm Tri Dạng đã tốt, cô ấy càng không cần phải dọn ra ngoài.
Cô có chỗ khác để ở rồi mà.
Trong lòng thầm mừng cho người bạn của mình, mặc dù con đường tương lai của họ còn xa vời, nhưng đó là chuyện của tương lại, Lâm Tri Dạng cần phải tự mình đi trên đoạn đường này, cô ấy chỉ có thể chúc phúc và làm bạn bên cạnh mà thôi.
Tám giờ kém năm, cô ấy nhận được một tệp tin từ Hà Thấm, kèm theo một biểu tượng cảm xúc "đáng thương hu hu", "Tổ trưởng, chị còn giận em sao ạ?"
Mạnh Dữ Ca không để ý đến nàng, nhìn qua mấy tấm ảnh một lượt, chỉ ra một số điểm sai cần sửa lại, để nàng có thể tận dụng tối đa ngày nghỉ cuối tuần.
"Hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút."
Hà Thấm gửi tin nhắn "đã nhận", tiếp tục lì lợm đeo bám: "Đồng ngôn vô kỵ*, hu hu hu tổ trưởng đừng giận nữa mà, em và chị xinh đẹp chỉ đùa với nhau thôi ạ. Tổ trưởng là người xinh đẹp, tâm Bồ Tát, nghìn vạn đừng để bụng, tha thứ cho em lần này đi ạ."
*Đồng ngôn vô kỵ: trẻ nhỏ nói chuyện không biết kiêng kỵ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-xuyen-tiem-noan/1867556/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.