Bụi bay mờ mịt từ từ nhạt dần, hiện ra từng phiến đá lớn ngổn ngang trên mặt đất, vương trên một số tảng đá màu xám trắng những dòng máu đỏ tươi kinh dị chảy xuống, trượt qua bờ đá chìm xuống thềm đất mịn.
Bạch y thấm đỏ máu tươi, nhỏ xuống từng giọt từng giọt…
Ngón tay trắng bệch nhỏ nhắn run rẩy chạy vào một cỗ thân thể to lớn, bạc y tiêu sái ngạo mạn ngày nào sớm đã nhuộm đẫm một màn huyết nhục. Thân mình hắn bất động nằm trên đất, mái tóc đen dài rũ xuống che đi khuôn mặt, chỉ lộ ra bạc môi mỏng vương máu đỏ.
Xung quanh rơi vào tĩnh lặng, dường như chỉ còn mình nàng đang ngây ngốc ôm lấy thân thể bất động của hắn.
Hàn Băng Băng quỳ bên cạnh hắn, bàn tay run lên từng đợt sợ hãi vén lên mái tóc đen nhánh, gương mặt hoàn mỹ quen thuộc dần dần hiện ra trước mắt, nước mắt nóng ấm của nàng cũng không kiềm được mà rơi xuống.
– Không thể nào…
Cặp mắt phượng của hắn nhắm nghiền, giống như chỉ đang chìm vào trong giấc ngủ. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve đường nét trên gương mặt quen thuộc kia, tiếng nói của bản thân dường như phải khó khăn lắm mới có thể tìm lại được.
– Tần Viễn Kỳ…
Tại sao lại lao ra đỡ cho nàng? Tên hỗn đảng này đầu óc hắn là làm bằng đất sao? Chẳng lẽ không biết nguy hiểm? Không biết có thể mất mạng ư? Đó là lúc nào rồi mà còn có thể cậy mạnh…
– Đồ ngốc ngươi… – Bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-tuyet-hoa/2223100/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.