Ăn xong đan dược do Diệp Nhiên cấp, A Nhược khôi phục ký ức. Nhớ lại những việc mình từng làm với Diệp Nhiên trong Bất Tử Ngục, nàng áy náy đến mức quỳ suốt một quãng dài ngoài cửa phòng Diệp Nhiên. Mặc kệ người khác nhìn nàng thế nào, nàng vẫn cố chấp quỳ ở đó, không cầu xin tha thứ, cũng không nói thêm nửa lời.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng bị kéo ra. Diệp Nhiên rốt cuộc cũng không giữ được sắc mặt bình tĩnh, nàng bước nhanh đến bên A Nhược, đưa tay định kéo nàng đứng dậy:
“Lúc đó ngươi mất ký ức, ta chưa từng trách ngươi. Ta đã tha thứ rồi, đứng lên đi.”
Khung cảnh này hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng.
Nàng vốn nghĩ, sau khi A Nhược khôi phục ký ức, quyền chủ động sẽ nằm trong tay mình. Không ngờ A Nhược vẫn như trước kia… cứng nhắc đến đáng ghét.
Nàng thật sự đã tha thứ rồi, vì sao còn phải làm đến mức này?
Diệp Nhiên sắp phát điên.
A Nhược vẫn không nhúc nhích, nhưng cẩn thận tránh để Diệp Nhiên làm mình bị thương. Trong đôi mắt trong veo kia tràn đầy đau đớn và tự trách:
“Mất trí nhớ không phải là cái cớ. Ta đã làm ngươi bị thương, là lỗi của ta. Ta đáng chết.”
Diệp Nhiên: …
Trước kia nàng thích A Nhược cũng vì điểm này. Từng bước từng bước, từ hảo tỷ muội mà lừa người ta cùng mình sinh con. Giờ đây, Diệp Nhiên lại hận nhất chính là điểm này.
Đúng là một khúc gỗ mục, hoàn toàn không thông não.
Thật ra khi còn trong Bất Tử Ngục, nàng đã phóng túng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-thuong-tra-nam-to-su/5278816/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.