người dịch: idlehouse
Phi Phi chống cằm ngắm Tạ Vi Thời đang nhắm mắt dưới ánh nến. Những lúc như thế này, cô có thể ngắm không cần kiêng dè, ngắm lông mi đen rậm và dài của chàng, ngắm tướng mạo khôi ngô bên ngoài của chàng che giấu những suy nghĩ không ai biết đến ở bên trong. Cô biết Tạ Vi Thời là một người không thuộc về ai, câu chuyện của chàng, cũng sẽ không hé cho ai hay. Nhưng trong giây phút này, chàng chỉ thuộc về riêng cô. Đấy là ý nghĩ thầm kín của riêng cô.
“Được chưa?” Tạ Vi Thời hỏi.
“Ước xong rồi thì thổi nến đi chứ.”
Tạ Vi Thời mở mắt, thổi nhẹ, những ngọn nến con con ấy liền vụt tắt. Phi Phi với tay mở đèn, hỏi: “Anh ước những gì?”
Sinh nhật của Tạ Vi Thời, là cô vô tình hỏi xong mới biết. Chàng độc lai độc vãng, quen chàng 3,4 năm nay, chưa từng nghe chàng nhắc đến cha mẹ của mình, cho dù Tết nhất, chàng cũng chỉ một thân một mình trong căn hộ chàng trú ngụ. Chàng không quan tâm mấy đến cuộc sống của bản thân, chắc có lẽ cũng chưa từng mừng sinh nhật.
Cô chỉ thuận miệng hỏi, cũng chẳng hy vọng Tạ Vi Thời sẽ trả lời, nào ngờ chàng đáp:
“Hy vọng em sống vui vẻ hơn một chút, hy vọng bệnh của Đinh Ái khá lên.”
Phi Phi nghe chàng đặt mình vào điều ước đầu tiên, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, gặng hỏi thêm: “Còn điều còn lại? Dành cho bản thân anh hả?”
Tạ Vi Thời đã bắt đầu lo ăn, thuận miệng đáp: “Không phải.”
“Xì!” Phi Phi chê, “Người không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/92713/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.