người dịch: idlehouse
Phương Trì ngồi xe buýt đến Yến Đại.
Cổng trường thân quen, kiến trúc màu xám thân quen, những con đường rộng thênh thang thẳng tắp thân quen dẫn thẳng đến toà thư viện cao tầng tiêu biểu. Hết thảy đều mang vẻ quen thuộc ấy, tựa như cô chưa từng rời đi nhiều năm, hết mọi thứ ở nơi này vẫn không hề thay đổi. Học sinh đi xe đạp lưng đeo cặp vẫn tấp nập đến đến đi đi, ra ra vào vào, trên mặt của mỗi người đều toát hơi thở của thanh xuân, ai ai cũng tự tin, tươi đẹp.
Đã từng có lúc nào đó, cô cũng đeo cặp đi ngang qua nơi đây vô số lần. Khi ấy cô vẫn còn chưa quen Thịnh Diễm, nhưng sau này cô và Thịnh Diễm không chỉ từng ôn lại một lần, rằng rất có thể đã từng có một hôm, cô và Thịnh Diễm đi lướt qua nhau ở nơi này. Đấy là một loại hồi ức và giả thuyết khiến trái tim họ gợn sóng. Bởi vì họ đã từng gần nhau đến vậy, từng có những ký ức tuổi xuân ở trong cùng một không gian và thời gian. Thuở đó chỉ cần nghĩ đến nó một chút, liền không sao kiềm được cảm giác ngọt ngào, rồi tiếp theo sau đó là những nụ hôn dày đặc tưởng như triền miên bất tận.
Phượng Trì lặng lẽ đặt tay lên ngực, trái tim vẫn bình tĩnh đập đều đặn, gần như không có chút thay đổi. Thuốc ức chế alpha đã thành công khống chế một số hoạt động của vùng dưới đồi trong não cô, trong đó có một phần lớn bao gồm việc tiết ra chất dopamine. Những hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/92710/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.