người dịch: idlehouse
“Em đã làm trò gì rồi?” Tạ Vi Thời thu lại nét mặt “vạn sự của thiên hạ không dính dáng gì đến mình” của trước đó, gặng hỏi cô gái.
Cô gái liếc nhanh chàng một cái, trong mắt cô vẫn một ánh nhìn nghiệt ngã và u ám. Cô vén áo lên đến ngay trên hông, vùng eo trắng như tuyết đang có một vật màu trắng dày cui áp lên đó, phía ngoài vẫn còn giấy dính. Cô gái lột vật đó ra, thế mà lại là một miếng băng vệ sinh dùng qua đêm! Mặt trong đã thấm đầy máu, còn nơi lườn eo của cô có một vết thương dài và dễ sợ! Tạ Vi Thời giựt lấy tấm băng vệ sinh trên tay cô gái, ướm trọng lượng của nó, nhẩm tính xem rốt cuộc cô đã mất bao nhiêu máu.
“Em bệnh à! Còn dùng băng vệ sinh! Không biết thứ này nó hút máu hả? Có thể dùng để cầm máu sao?!”
“Không dùng thứ đó thì em dùng cái gì? Em có thể dùng cái gì?!”
Cô gái hét lên, sắc mặt hơi tái đi, làm như không thấy rằng chàng đang tức giận, nói một cách ngỗ ngược: “Tất cả còn lại đều trông vào anh đấy, Tạ Vi Thời!”
Cô ngồi thẳng tắp lưng bên giường. Máu đỏ tươi vẫn đang rỉ ra, xuôi theo thắt lưng và hông của cô, nhỏ xuống sàn. Tạ Vi Thời chửi bậy một tiếng, rửa tay, kéo một chiếc ghế đẩu thô sơ đến bên giường, ngồi xuống cạnh cô. Vóc dáng của chàng cao lớn, chàng đứng lên kéo đèn xuống thấp, điểu chỉnh độ cao để vừa khéo chiếu lên vết thương của Đinh Phi Phi. Phi Phi tự giác lấy một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/92706/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.