Lại vào đầu xuân, nghĩa trang liệt sĩ Lãnh Tuyền.
Gió khô hanh lạnh lẽo cuốn mái tóc dài mềm mại đen tuyền của Phương Trì tung bay. Tạ Vi Thời túm tóc lại cho cô, vuốt thẳng, nhét vào trong chiếc áo khoác của cô, rồi quấn chiếc khăn quàng rõ dày quanh cổ cô.
"Thở không được nữa rồi." Cô bị khăn quàng cổ che mất miệng, lầu bầu.
"Em vào bệnh viện nằm lại càng không thở nổi."
"Có anh thì em nào cần bệnh viện nữa?"
"Trước đây em không lý sự như thế này."
"Trước đây anh cũng đâu canh me em như thế này——" Phương Trì nguýt Tạ Vi Thời một cái, thấy chàng chẳng tỏ vẻ gì với câu nói đó cả, cũng tỉnh bơ đối với lời than phiền của cô. Chàng lấy từ trong xe ra một bó cúc trắng và một bó hoa rum, đi bên cạnh cô, hoa trang nhã thoang thoảng hương thơm.
Hai người đến trước một ngôi mộ—–
Phương Trì quay qua nhìn tấm bia của Mai Đỗ Sa, người trên ấy tóc xoăn, môi đỏ, mang một vẻ đẹp nóng bỏng. Nay cô đã trở nên xa lạ với bộ dạng đó.
"Hay là quét mộ cho em đi." Cô nói, "Nhìn cô đơn quá."
Chàng kéo cô, không cho cô đi lầm đường.
Mộ của Thịnh Diễm, vẫn là ngôi mộ cũ.
Cuối năm ngoái, di thể của Thịnh Diễm được bí mật đưa về nước, quật mộ lên, chôn xuống đó. Phương Trì và Tạ Vi Thời được Cục 19 đưa về nước, sau khi được khôi phục chức vụ như mong muốn, thì trải qua thẩm vấn. Hai người chưa từng bàn trước với nhau, nhưng trong bản khẩu cung của họ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841523/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.